Nghệ thuật môi trường của Meg Webster: Tiếng nói từ đất
Nguồn:
Trong tác phẩm Listening to the Land (1995), nhà thơ và nhà môi trường Linda Hogan đã từng nói một câu đầy thấm thía: “Có một cách mà thiên nhiên nói, mà đất đai nói. Hầu hết chúng ta chỉ đơn giản là không đủ kiên nhẫn, không đủ im lặng để chú ý đến câu chuyện đó.” Hàng thập kỷ trôi qua, con người vẫn đang vật lộn với sự tách rời ngày càng tăng khỏi thế giới tự nhiên. Sự phát triển đô thị không kiểm soát, các biện pháp bảo vệ môi trường bị hủy bỏ, cùng với sự phụ thuộc vào trí tuệ nhân tạo đã dẫn đến sự gia tăng chóng mặt của các trung tâm dữ liệu, đẩy chúng ta ra xa hơn khỏi nguồn cội. Giữa bối cảnh đó, Nghệ thuật môi trường của Meg Webster nổi lên như một lời nhắc nhở sâu sắc, định hình lại mối quan hệ mong manh này.
Nghệ thuật môi trường của Meg Webster: Kết nối với đất đai
Sự đòi hỏi tiến bộ không ngừng và nỗi ám ảnh về tiện nghi công nghệ đã khiến con người tự loại bỏ mình cả về mặt vật lý lẫn tâm lý khỏi một thế giới mà xưa kia từng có sự hòa hợp sâu sắc. Đối với nghệ sĩ Meg Webster, mối liên kết yếu ớt này với môi trường từ lâu đã trở thành trung tâm của một thực hành liên ngành, ủng hộ mạnh mẽ thiên nhiên. Thông qua các sắp đặt môi trường sống động và các tác phẩm điêu khắc quy mô lớn làm từ vật liệu hữu cơ, Webster chất vấn sự cân bằng mong manh nhưng kiên cường của các hệ sinh thái Trái Đất, vốn đang liên tục bị suy thoái.
Ngược lại với các quá trình khai thác mà xã hội phụ thuộc để lấy nhiên liệu hóa thạch và tài nguyên, Nghệ thuật môi trường của Meg Webster mời gọi chúng ta giao cảm với chúng. Các yếu tố như đất, muối, cát có thể được trải nghiệm trực tiếp, cảm nhận khi đi dạo quanh và thậm chí bước vào các hình dạng hình học chính xác đến bất ngờ. Tại Sculpture Milwaukee, một xoắn ốc bằng nhôm và kính được trang bị hệ thống tưới tiêu nuôi dưỡng một khu vườn riêng tư. Đầu năm nay, tại Paula Cooper Gallery, một tác phẩm sắp đặt lớn làm từ các cành cây cắt tỉa được sắp xếp lỏng lẻo trong hình dạng cuộn, gần giống hình con cáo, thu hút sự chú ý của người xem.
Phương pháp sáng tạo và Vật liệu tự nhiên
Một trong những tác phẩm nổi bật của Webster là sắp đặt dài hạn tại Dia Beacon, nơi bà đã lấp đầy không gian hậu công nghiệp bằng các tác phẩm điêu khắc quy mô lớn làm từ muối, đất, sáp ong và cành cây khô. Các tác phẩm gần đây nhất tại Dia, bao gồm “Cono di Sale (Salt Cone)” (1988) và “Wall of Wax” (1990), lấy cảm hứng từ truyền thống hậu tối giản (post-minimalist) trong việc sử dụng các vật liệu dễ tiếp cận. Tuy nhiên, không giống như các tiền bối của phong trào, Webster không che giấu cách các tác phẩm của bà được xây dựng, tạo ra sự minh bạch trong quá trình sáng tạo.
Các tác phẩm của Webster đồng thời tỉ mỉ và hữu cơ; bà tạo ra các vòm, nón và phiến lồi lõm chính xác, mang vẻ mong manh, thậm chí bất ổn, nhưng lại sở hữu một sức mạnh nội tại đáng kinh ngạc. Sự kết hợp giữa tính toán kỹ lưỡng và vẻ đẹp tự nhiên không hoàn hảo là điểm đặc trưng, khiến người xem không khỏi suy ngẫm về sự kiên cường và dễ tổn thương của thiên nhiên.
Từ Land Art đến Những Hình Thái Cổ Xưa
Trong các tác phẩm của Webster, chúng ta thường xuyên bắt gặp những hình dạng cổ xưa, chẳng hạn như các đường xoắn ốc. Những hình dạng phổ biến và phổ quát này đã được khắc vào đá hàng nghìn năm trước ở các địa điểm như lăng mộ đường hầm Newgrange ở Ireland, hay trên các phiến sa thạch được chọn lọc kỹ lưỡng ở Tây Nam Hoa Kỳ, nơi người Pueblo cổ đại quan sát các điểm phân chí. Tác phẩm “Soft Broch” của Webster, được bà sáng tạo lần đầu tiên vào năm 1984, là một lời tri ân dành cho các tháp đá khô (drystone towers) độc đáo ở Scotland – có lẽ từng là những ngôi nhà kiên cố và trung tâm của các cộng đồng thời đại Đồ Sắt địa phương.
Các tác phẩm như “Glen” (1967) và “Concave Room for Bees” (2016), tác phẩm sau này được lắp đặt tại Công viên Điêu khắc Socrates dọc theo sông East ở Queens, có nguồn gốc từ phong trào Land Art của giữa thế kỷ 20. Cả hai sắp đặt đều gợi nhớ đến các đấu trường La Mã cổ đại, nhưng trong trí tưởng tượng của Webster, những không gian ngoài trời này được phục vụ bởi các loài thụ phấn, và hoa là hình thức giải trí. Đó không chỉ là khu vườn bắt mắt về mặt thị giác; chúng ta còn được nhắc nhở về sự quan trọng của côn trùng đối với sự sống còn của thực vật và ngược lại. Cả hai đang tiếp tục suy giảm đáng kể do mất môi trường sống, thuốc trừ sâu và các yếu tố do con người gây ra khác. Đây là nơi Nghệ thuật môi trường của Meg Webster thực sự truyền tải thông điệp cấp bách về bảo vệ sinh thái.
Trải nghiệm Immersive và Thông điệp Mở
Hệ thống tác phẩm của Webster còn được đặc trưng bởi một cảm giác mở đẹp đẽ, cả theo nghĩa đen và khái niệm. Tác phẩm của bà không bao giờ mang tính giáo điều; nó được thiết kế để được trải nghiệm và diễn giải một cách độc đáo bởi người xem. Người ta có thể đi vào bên trong nhiều tác phẩm của bà, như trong trường hợp “Glass Spiral” tại Milwaukee, có thể nhìn ra từ bất kỳ đâu để thấy các góc nhìn khác nhau của tác phẩm. Trong “Thicket”, khách tham quan bước vào một cảm giác như bắt đầu của một mê cung. Còn “Soft Broch” bao bọc bạn trong các bức tường hữu cơ, nhiều kết cấu, tạo ra một trải nghiệm gần gũi và sâu sắc.
Như Paula Cooper Gallery đã chia sẻ, trong các “tác phẩm sắp đặt ngoài trời được thiết kế để nâng cao sự đánh giá và hiểu biết của cộng đồng về hệ sinh thái của trái đất”, Meg Webster tôn vinh thế giới tự nhiên. Bà mang đến cho chúng ta cơ hội để đắm mình vào thế giới đó và, hy vọng, tiếp tục làm điều đó bên ngoài các bức tường của phòng trưng bày. Thông qua những tác phẩm đầy tính tương tác và gợi mở, Nghệ thuật môi trường của Meg Webster không chỉ là một trải nghiệm thị giác mà còn là một lời kêu gọi hành động, khuyến khích chúng ta suy ngẫm và tái kết nối với hành tinh mà chúng ta đang sinh sống.
_
Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm: Bài viết này tổng hợp thông tin từ các nguồn công bố rộng rãi về các tác phẩm của nghệ sĩ Meg Webster. Các phân tích và diễn giải là quan điểm của người viết và không nhất thiết đại diện cho quan điểm chính thức của nghệ sĩ hoặc các tổ chức liên quan._

